Trước sự gào thét của Hoàng Đống Lương, Lợi Diệu Tổ cũng không ngồi yên được nữa. Ông đứng phắt dậy, chỉ thẳng vào mặt đối phương: “Mày muốn tiền? Được! Nhưng đâu cần thiết phải phản bội tao!”
“Phản bội ông á? Chúng ta chẳng qua là mạnh ai nấy lấy, đôi bên cùng có lợi thôi! Ông đối xử tốt với tôi, chẳng phải cũng chỉ để mua danh chuộc tiếng sao? Còn tôi, đúng là tôi tham tiền, nhưng ông cho tôi được bao nhiêu? Mười vạn, một triệu? Hay là mười triệu? Ông không cho nổi đâu! Tôi lạ gì con người ông, với người ngoài thì hào phóng, nhưng với người nhà thì khắc bạc vô ơn! Ông bảo ông phục nhất là Ung Chính nhà Thanh chứ gì? Nhưng ông có biết không? Ông chính là Ung Chính đấy! Sắt đá, máu lạnh!”
Những lời chỉ trích của Hoàng Đống Lương khiến Lợi Diệu Tổ tức đến sôi máu: “Mày... mày...”
“Tôi làm sao? Tôi nói trúng tim đen ông rồi chứ gì? Đúng! Tôi vô sỉ, tôi bỉ ổi! Tính ra tôi là chân tiểu nhân, còn ông...” Hoàng Đống Lương chỉ thẳng vào mặt Lợi Diệu Tổ: “Ông chính là ngụy quân tử!”




